Mùa thu nước Nga đẹp lắm. Những vạt rừng chuyển sang màu đỏ, vàng rực rỡ, tạo nên một bức tranh thiên nhiên quyến rũ và lãng mạn. Vào mùa thu, không khí mát mẻ và trong lành, làm cho tôi cảm nhận rõ ràng vẻ đẹp kỳ diệu của đất nước này. Ngày này, gần 30 năm trước, từ trên máy bay bước xuống, tôi đã bị choáng ngợp bởi vẻ đẹp hùng vĩ và tráng lệ của thiên nhiên Nga. Cảm giác ấy, đến giờ vẫn như còn vẹn nguyên trong tâm trí tôi. Tôi nhớ nước Nga!
Ngày ấy, rời sân bay, xe đưa chúng tôi đến thẳng trường Đại học Bách khoa Baku, nằm ở Azerbaijan, nơi tôi theo học ngành Điện tử Công nghiệp. Ngày đầu tiên bước vào lớp học, tôi đã gặp phải không ít khó khăn. Do bất đồng ngôn ngữ, tôi không thể hiểu được lời thầy giáo giảng. Thầy giáo cũng không thể giảng chậm hơn vì chúng tôi học cùng các sinh viên Nga. Để có thể theo kịp bài giảng, tôi đã dành hầu hết thời gian để đọc sách. Cứ đến môn học nào, tôi lại tìm các giáo trình của môn đó để đọc trước, tra từ vựng, và hiểu sơ lược nội dung. Quyển từ điển luôn là người bạn đồng hành không thể thiếu của tôi. Và kết quả là, năm thứ nhất, tôi cùng các bạn sinh viên Việt Nam đều có tên trong danh sách sinh viên giỏi của trường.
Khi chúng tôi đã thành thạo tiếng Nga, mọi thứ trở nên dễ dàng hơn. Những năm học sau đó, chúng tôi cùng các sinh viên Nga thường xuyên giúp đỡ lẫn nhau trong học tập. Đến năm cuối, tất cả các sinh viên Việt Nam trong lớp tôi đều nhận được tấm bằng đỏ, một thành tích khiến chúng tôi vô cùng tự hào.
Sự nỗ lực của tôi có lẽ bắt nguồn từ sự nhiệt tình của một cô giáo người Nga dạy tiếng cho chúng tôi. Cô không chỉ tận tình giúp chúng tôi học tiếng Nga mà còn chỉ bảo chúng tôi những cư xử nhỏ nhặt trong cuộc sống hàng ngày, như cách đi qua đường an toàn, hay cách nấu một món súp Nga. Cô còn đưa chúng tôi đến nhà chơi, giúp chúng tôi hòa nhập với cuộc sống tại Nga dễ dàng hơn. Cô luôn có mặt khi chúng tôi cần sự giúp đỡ, trở thành người mẹ thứ hai của chúng tôi. Đến bây giờ, chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc với cô, dù thời gian đã trôi qua lâu.
Những kỷ niệm trên đất nước Nga
Tôi cũng không quên những kỳ nghỉ hè, khi chúng tôi đi lao động ở vùng nông thôn, đi hái cà chua. Những người nông dân Nga, dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng họ luôn tỏ ra thân thiện và quý mến chúng tôi. Họ yêu mến đất nước Việt Nam và coi chúng tôi như người thân trong gia đình. Chúng tôi cảm nhận được sự ấm áp và lòng hiếu khách sâu sắc từ những người dân nơi đây.
Một trong những ký ức sâu sắc mà tôi không thể nào quên là chuyến thăm thành phố Volgograd anh hùng (Stalingrad cũ), nơi cải táng di hài của hơn 30 ngàn chiến sĩ tham gia bảo vệ thành phố trong cuộc chiến chống phát xít. Tôi vẫn còn nhớ như in cảm xúc của mình khi đứng dưới chân bức tượng Bà Mẹ Nga Vĩ Đại, biểu tượng của tinh thần bất khuất và anh dũng của dân tộc Nga. Lúc đó, tôi thốt lên: “Tinh thần Nga là đây!”. Chính những ký ức này đã giúp tôi hiểu rõ hơn về lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình yêu tổ quốc sâu sắc của người dân Nga.
Nếu ai đó hỏi tôi về nước Nga, tôi sẽ kể cho họ về con người Nga, những con người thân thiện và anh dũng trong chiến tranh chống phát xít. Nước Nga đã cho tôi không chỉ kiến thức mà còn những tình cảm chân thành, những mối quan hệ thắm thiết. Chính vì thế, tôi cảm thấy vô cùng biết ơn nước Nga, nơi đã giúp tôi trưởng thành và vững bước trên con đường sự nghiệp của mình.
Không chỉ riêng tôi, bất kỳ ai đã sống, học tập và làm việc tại nước Nga đều có lòng tri ân và biết ơn đối với đất nước này. Thiên nhiên, đất nước, và con người Nga đã nhen nhóm lên những điều thiêng liêng trong mỗi trái tim. Tình yêu và lòng biết ơn đối với nước Nga không chỉ là cảm xúc nhất thời, mà là một phần không thể thiếu trong cuộc đời chúng tôi. Những gì nước Nga đã trao cho chúng tôi không chỉ là kiến thức, mà là tình cảm, sự hiếu khách, và lòng nhân ái.
Nếu có cơ hội, tôi sẽ quay lại thăm nơi ấy, một thành phố xinh đẹp nằm bên bờ biển, nơi đã đi vào những vần thơ bất hủ của Pushkin. Những vần thơ ấy như khắc sâu trong tôi, nhắc nhở tôi về những kỷ niệm đẹp đẽ của thời học sinh, khi tôi vẫn còn là một chàng trai trẻ, ngập tràn hy vọng và ước mơ:
Em thân yêu đã bao giờ thấy biển
Khi ánh chiều tắt dần trên bến
Và sóng rì rào ngoài bãi cát xa xôi
Một cánh buồm say sóng biển khơi
Cùng những cánh hải âu trở về trên bến.
… Khi trăng lên rắc vàng sóng biếc
Núi ngủ trong mơ nghe biển tâm tình
Một tiếng còi tàu chìm giữa đêm thanh
Một khúc hát buồn mênh mông trên bãi cảng…